Home » Posts filed under Cà phê và Thư giãn
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cà phê và Thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cà phê và Thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng
Bức thư tình tuyệt hay của Trịnh Công Sơn gửi người yêu 16 tuổi
Dao Ánh khi 16 tuổi, đang là nữ sinh cấp 3 trường Đồng Khánh (Huế) đã là nàng thơ của Trịnh Công Sơn. Mối tình kéo dài từ năm 1964 đến 1967, chất chứa biết bao hoài niệm. Chúng tôi xin giới thiệu một bức thư tình tuyệt hay của Trịnh gửi Dao Ánh...
Mối tình Dao Ánh và Trịnh Công Sơn đã được viết thành sách vừa xuất bản gần đây có tên “Trịnh Công Sơn- thư tình gửi một người”. Cuốn sách in hàng trăm thư tình Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh, mối tình kéo dài từ năm 1964 cho đến 1967. Lúc đó, Trịnh Công Sơn đang đi dạy trên B’lao (Lâm Đồng) mới 25 tuổi sau khi tốt nghiệp Sư phạm Quy Nhơn và Dao Ánh đang là cô nữ sinh 16 tuổi học tại Huế. Nhiều ca khúc nổi tiếng được Trịnh Công Sơn viết tay tặng riêng cho Dao Ánh trong thư như Còn tuổi nào cho em, Tuổi đá buồn, Mưa hồng...
Mới đây, bà Dao Ánh đã gửi tặng Gác Trịnh (Huế) bức thư tình của Trịnh Công Sơn gửi bà năm 1965. Trịnh Công Sơn với vốn ngôn ngữ tài hoa đã làm rung động tận tâm can bao nhiêu thế hệ nghe nhạc. Một lần nữa, những ngôn ngữ tài hoa ấy lại chảy tràn trên những trang thư tình lãng mạn.
Chúng tôi xin được trích đăng lại bức thư tình của nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn (với sự đồng ý của ban quản lý Gác Trịnh) để những ai yêu mến Trịnh thêm một lần được chạm tới tâm hồn ông...
B’lao, 23 tháng 9/ 1965
Ánh
Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ rồi lớn dần đuổi anh về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ bây giờ đã điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.
Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.
Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.
Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy mình như lạc về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những cây cối và từng khoảng đất đỏ.
Hiện giờ ở Tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh không làm việc gì cho đến cuối tháng.
Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu vàng chưa Ánh.
Những bụi bờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương.
Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.
Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi đây.
Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình được vào với thành phố này lại.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?
Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không còn thấy gì.
Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ trước mặt trong chiếc hộp nhỏ anh mang theo đó.
Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.
Ánh ơi
Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây
Nhớ vô ngần
Thân yêu, yêu dấu
Trịnh Công Sơn (ký tên)
![]() |
| Ngô Vũ Dao Ánh (lúc 16 tuổi) và Trịnh Công Sơn thời trẻ (Ảnh do gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cung cấp) |
Mối tình Dao Ánh và Trịnh Công Sơn đã được viết thành sách vừa xuất bản gần đây có tên “Trịnh Công Sơn- thư tình gửi một người”. Cuốn sách in hàng trăm thư tình Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh, mối tình kéo dài từ năm 1964 cho đến 1967. Lúc đó, Trịnh Công Sơn đang đi dạy trên B’lao (Lâm Đồng) mới 25 tuổi sau khi tốt nghiệp Sư phạm Quy Nhơn và Dao Ánh đang là cô nữ sinh 16 tuổi học tại Huế. Nhiều ca khúc nổi tiếng được Trịnh Công Sơn viết tay tặng riêng cho Dao Ánh trong thư như Còn tuổi nào cho em, Tuổi đá buồn, Mưa hồng...
Mới đây, bà Dao Ánh đã gửi tặng Gác Trịnh (Huế) bức thư tình của Trịnh Công Sơn gửi bà năm 1965. Trịnh Công Sơn với vốn ngôn ngữ tài hoa đã làm rung động tận tâm can bao nhiêu thế hệ nghe nhạc. Một lần nữa, những ngôn ngữ tài hoa ấy lại chảy tràn trên những trang thư tình lãng mạn.
Chúng tôi xin được trích đăng lại bức thư tình của nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn (với sự đồng ý của ban quản lý Gác Trịnh) để những ai yêu mến Trịnh thêm một lần được chạm tới tâm hồn ông...
B’lao, 23 tháng 9/ 1965
Ánh
Buổi trưa anh không ngủ được nên lang thang ra phố. Mưa nhỏ rồi lớn dần đuổi anh về đây. Anh đang ngồi ở câu lạc bộ sát bờ hồ. Bờ hồ bây giờ đã điêu tàn lắm. Người ta đã chặt bỏ những cây khô sống bao nhiêu năm nay trong hồ. Có một vài chỗ nước rút xuống chỉ còn bùn đen.
Buổi chiều gió thật lạnh. Anh đã mặc áo ấm suốt ngày ở đây.
Anh nhớ Ánh lắm mà ngôn ngữ thì quá chật hẹp, quá cũ kỹ không chuyên chở nổi sự nhớ nhung này. Nên anh đã nói đã nhắc mãi mỗi ngày mà vẫn chưa đỡ nhớ tí nào.
Ngồi ở đây nhìn ra từng ô cửa kính rất lớn anh mơ hồ thấy mình như lạc về một vùng đất nào mới sơ khai. Cả thành phố chỉ xanh rì những cây cối và từng khoảng đất đỏ.
Hiện giờ ở Tỉnh đang có một buổi văn nghệ sẽ tổ chức vào cuối tháng. Anh phụ trách chương trình này nên bây giờ vẫn còn được rỗi rảnh không làm việc gì cho đến cuối tháng.
Anh nhớ Ánh lạ lùng đó Ánh. Mà Ánh thì chỉ mong anh chóng đi xa, anh nghĩ thế. Mùa thu hầu như không có trên miền này. Ở đó lá đã bắt đầu vàng chưa Ánh.
![]() |
| Bức thư tình Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh |
Những bụi bờ dọc theo những con dốc đất đỏ ở đây anh vừa đi qua ban sáng và thấy lá của hoa mặt trời xanh um. Anh ngắt gửi về Ánh một ngọn. Hoa thì vẫn chưa nở. Có lẽ đợi hôm nào có mặt trời thì hoa mới bắt đầu hiện diện và cũng là mùa mà anh đã gọi là mùa sinh nhật của hướng dương.
Anh đang nhớ thầm về những buổi chiều thứ năm ở đó. Chỉ mới có vài ngày mà tưởng chừng như ngàn đời qua đi trên anh. Anh chợt nghĩ rằng cuộc đời buồn bã như thế này sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn.
Những ai chưa bao giờ đi, chưa bao giờ sống qua nhiều nơi, sống qua những ngày mưa ngày nắng trên bao nhiêu vùng đất khác nhau, chưa bao giờ nhìn sâu vào bên sau của con người thì hẳn mới còn đua đòi vào những hời hợt nhạt nhẽo của đời sống được.
Buổi trưa trời âm u và hơi lạnh.
Anh vẫn không thể nào không thấy sự lạc lõng của mình nơi đây.
Ở trường Đồng Khánh giờ này chắc Ánh đang mài miệt với những bài vở mới. Sân trường đã có những cây hoa vàng, tím mọc nhoi lên trên từng bãi cỏ xanh. Đúng không. E cũng phải mất đến hằng mấy tháng anh mới tạm ổn mình được vào với thành phố này lại.
Bây giờ anh không còn làm người gác hải đăng, Ánh cũng thôi làm người mang lửa. Chúng mình làm sao níu cho được tay nhau trong suốt mùa Đông này?
Cơn mưa như thác đổ ngoài trời. Đồi trà bây giờ mù mịt không còn thấy gì.
Anh đang có Ánh – tuổi – nhỏ trước mặt trong chiếc hộp nhỏ anh mang theo đó.
Mưa rất buồn. Như một điệp khúc dai dẳng trong mấy tháng mùa Đông này.
Ánh ơi
Nếu còn sự yêu thương và nhớ nhung nào trong Ánh thì hãy gửi làm quà cho anh để anh coi thường những tháng ngày ẩm mục nơi đây
Nhớ vô ngần
Thân yêu, yêu dấu
Trịnh Công Sơn (ký tên)
“Anh Cường thân mến, như đã hứa với anh, xin gửi anh đem về chút quà nhỏ, đóng góp của Ánh cho căn nhà lưu niệm Trịnh Công Sơn ở Huế. Những dấu tích anh Sơn còn để lại đó cùng khắp, trong căn nhà đó, bên dòng sông đó, và trên con đường có lá lao xao suốt mùa thuở đó. Căn nhà này đúng là nơi đáng được gìn giữ dài lâu là căn nhà xưa của Trịnh Công Sơn” – lời của Ngô Vũ Dao Ánh gửi Đinh Cường ngày 20/10/2013 vừa qua về lá thư kỷ niệm viết tay (Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh tháng 9/1965), bà gửi tặng lại bức thư này cho Gác Trịnh.
![]() |
| Bì Thư Trịnh Công Sơn gửi Dao Ánh tháng 9/1965 được Dao Ánh lưu giữ cẩn thận gần 50 năm qua. |
(Theo Dân Trí)
Chùm tranh vui 20/11: Những khác biệt thú vị giữa thầy cô xưa và nay
Thầy cô ngày nay cũng "quái" để trị những học trò "siêu quậy", nhưng cũng rất tình cảm, gần gũi. Thầy cô ngày xưa luôn hiện lên trong tâm trí học trò nhiều thế hệ bởi sự nghiêm khắc, đạo mạo. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, mời các bạn cùng chiêm ngưỡng chùm tranh vui 20/11 để thấy những khác biệt thú vị giữa thầy cô xưa và nay.
![]() |
| Ngày nay, thầy cô hòa đồng cùng học sinh hơn. Nhiều thầy cô trẻ được học sinh quý mến như bạn bè. Có nhiều thầy cô nhí nhảnh, trẻ trung chẳng khác nào học trò của mình. |
![]() |
| Thầy cô thế hệ trước phải căng mắt trông nom học sinh trong giờ kiểm tra. Ngày nay, đã có công cụ hiện đại giúp đỡ họ trong việc quản lý học sinh. |
![]() |
| Xưa kia, sổ liên lạc được thầy cô dùng để liên lạc cùng phụ huynh. Ngày nay, điện thoại, email đã thay thế cuốn sổ liên lạc trong công việc trọng đại này. |
![]() |
| 20-11 năm xưa, học trò tranh nhau trên chiếc xích lô đến nhà chúc mừng thầy cô. 20-11 năm nay, chỉ cần một cú click chuột, các em đã có một lời chúc trên Facebook người thầy của mình. |
(Theo aFamily)
Các loại cà phê qua hình minh họa
Hình ảnh minh họa đơn giản dưới đây phân chia một số loại cà phê phổ biến. Mời các bạn cùng theo dõi:
(Theo Pleated-Jeans.com)
(Theo Pleated-Jeans.com)
7 điều chứng minh 1 người đàn ông yêu bạn
![]() |
| Photo by Vijay Bandari |
1) Người người đàn ông yêu bạn, là người sẽ có những lúc nổi cáu, bực dọc, to tiếng, thậm chí nạt nộ thẳng vào mặt bạn. Nhưng chẳng bao giờ, họ gây ra bất cứ 1 tổn thương nhỏ nào trên cơ thể bạn.
2) Người đàn ông yêu bạn, là người sẽ có những phút chốc vô tâm, bận bịu với từng mối quan hệ xã hội, nhưng không bao giờ quên nhắn tin hay gọi điện thoại cho bạn dù là những tin nhắn, ngắn ngủi, nhắc nhở, hay từng cuộc gọi vỏn vẹn vài giây, chẳng bao giờ anh ấy quên thực hiện điều đó mỗi ngày
3) Người đàn ông yêu bạn, là người sẽ có đôi khi chẳng bao giờ chịu chui vào bếp, và thứ anh ấy ăn hằng ngày đơn giản chỉ là mì gói hay vài món lặt vặt bên ngoài, vì anh ấy không muốn mất thời gian vì những điều mà anh coi là không quan trọng đó. Nhưng lại sẵn sàng mang tạp dề, để mùi dầu, mùi bếp ám vào người, chỉ để nấu cho bạn 1 bát cháo trắng, khi bạn ngã bệnh.
4) Người đàn ông yêu bạn, là người đầu tiên trách móc bạn, la mắng hay cứ lèm bèm cái tính bất cẩn, hay quên, hay vứt đồ vật lung tung của bạn. Nhưng anh ấy sẽ là người cuống cuồng, hối hả, lục tung nhà lên cùng bạn khi bạn vừa khóc vừa mếu vì bạn đánh mất một cái gì đó, mà bạn chẳng nhớ là để đâu nữa.
5) Người đàn ông yêu bạn, là người rất ghét phải thức dậy sớm vào mỗi ngày chủ nhất hay lễ, nhưng lại là người sẵn sàng dậy với khuôn mắt ngái ngủ, chỉ để đi siêu thị và xách đồ dùm bạn.
6) Người đàn ông yêu bạn, là người luôn ôm thật chặt bạn từ đằng sau, trước khi bạn đi ngủ, và cho đến khi bạn thức dậy, vòng tay ấy vẫn còn đây và ấm áp hơn bao giờ hết.
7) Và nếu anh ấy yêu bạn, anh ấy sẽ làm tất cả, để chứng minh cho bạn thấy 1 điều rằng "Bạn là người Con Gái tuyệt vời nhất" trong anh ấy. Anh ấy, không bao giờ muốn bạn tổn thương hay suy nghĩ bất kỳ điều gì... không bao giờ để bạn ra đi dù thế nào đi nữa.
(Sưu tầm)
Chân dung hút hồn được vẽ bằng cà phê trên giấy trăm tuổi
Không chỉ nổi tiếng với dự án người vô gia cư trên phố, Michael Aaron Williams còn là một nghệ sĩ khéo léo trong việc sử dụng các chất liệu thường ngày để tạo chân dung. Cà phê và giấy là những ví dụ.
Sinh ra và lớn lên ở thành phố Knoxville thuộc bang Tennessee (Mỹ), là một tín đồ Cơ Đốc, giai đoạn là học sinh trung học, Michael Aaron Williams đã có khoảng thời gian chán nản cực độ, mất niềm tin vào Thiên Chúa khi chứng kiến những biểu hiện tiêu cực của cộng đồng nơi mình sinh sống. Nhưng rồi cuối cùng, anh lại cho rằng Thiên Chúa đã đưa đường chỉ lối cho anh dấn thân vào con đường nghệ thuật.
Về dự án mới nhất với cà phê và những trang giấy có xuất xứ từ những năm 1920, 1930, Michael Aaron Williams nói: “Cà phê là một loại màu vẽ tuyệt vời nhờ màu sắc hữu cơ tự nhiên. Kết hợp với loại giấy thời xa xưa, vốn cũng ít pha tạp nhân tạo giống như một sự sắp đặt hoàn hảo. Ngoài tác dụng như màu nước, cà phê còn ít tốn kém và có mùi thơm dễ chịu, một loại màu vẽ tuyệt vời nếu được pha đậm đặc”.
Ở những góc tối hơn của bức chân dung, Michael Aaron Williams đã sử dụng một chút mực in do cà phê có tính chất dễ tan và sáng bóng. Mặc dù ít kết dính với giấy hơn màu nước, nhưng với nhiều nỗ lực thử nghiệm, Michael Aaron Williams đã làm chủ được thứ màu vẽ độc đáo của mình.
Về loại giấy có tuổi đời không nhỏ, Michael Aaron Williams đã tìm thấy chúng trong một cửa hàng bị bỏ hoang ở vùng Appalachian. “Những trang giấy đã tồn tại trong tòa nhà cũ kỹ suốt gần 100 năm qua góp phần rất lớn trong việc lột tả các bức chân dung của tôi”, anh nói.
Dưới đây là những bức tranh có mùi hương quyến rũ của Michael Aaron Williams:
(Theo Trí Thức Trẻ, nguồn: Libero.vn)
Sinh ra và lớn lên ở thành phố Knoxville thuộc bang Tennessee (Mỹ), là một tín đồ Cơ Đốc, giai đoạn là học sinh trung học, Michael Aaron Williams đã có khoảng thời gian chán nản cực độ, mất niềm tin vào Thiên Chúa khi chứng kiến những biểu hiện tiêu cực của cộng đồng nơi mình sinh sống. Nhưng rồi cuối cùng, anh lại cho rằng Thiên Chúa đã đưa đường chỉ lối cho anh dấn thân vào con đường nghệ thuật.
Về dự án mới nhất với cà phê và những trang giấy có xuất xứ từ những năm 1920, 1930, Michael Aaron Williams nói: “Cà phê là một loại màu vẽ tuyệt vời nhờ màu sắc hữu cơ tự nhiên. Kết hợp với loại giấy thời xa xưa, vốn cũng ít pha tạp nhân tạo giống như một sự sắp đặt hoàn hảo. Ngoài tác dụng như màu nước, cà phê còn ít tốn kém và có mùi thơm dễ chịu, một loại màu vẽ tuyệt vời nếu được pha đậm đặc”.
Ở những góc tối hơn của bức chân dung, Michael Aaron Williams đã sử dụng một chút mực in do cà phê có tính chất dễ tan và sáng bóng. Mặc dù ít kết dính với giấy hơn màu nước, nhưng với nhiều nỗ lực thử nghiệm, Michael Aaron Williams đã làm chủ được thứ màu vẽ độc đáo của mình.
Về loại giấy có tuổi đời không nhỏ, Michael Aaron Williams đã tìm thấy chúng trong một cửa hàng bị bỏ hoang ở vùng Appalachian. “Những trang giấy đã tồn tại trong tòa nhà cũ kỹ suốt gần 100 năm qua góp phần rất lớn trong việc lột tả các bức chân dung của tôi”, anh nói.
Dưới đây là những bức tranh có mùi hương quyến rũ của Michael Aaron Williams:
(Theo Trí Thức Trẻ, nguồn: Libero.vn)
Cà phê, Napoleon và hòn đảo bí mật
Chúng ta đã biết sơ qua về lịch sử của và sự phát triển của cây cà phê cùng sức ảnh hưởng của nó đến các tầng lớp dân chúng. Xung quanh câu chuyện về cà phê còn có nhiều giai thoại liên quan đến các anh hùng, danh nhân… khá thú vị.
Một trong các nhân vật đem đến giai thoại về cà phê và Napoleon, người được nhắc đến nhiều nhất trong lịch sử cận đại tại châu Âu, người góp phần thay đổi cục diện thế giới.
Nói đến Napoleon, người ta thường nói nhiều đến các trận đánh oai hùng, các cuộc xâm chiếm mở mang bờ cõi bách chiến bách thắng, các lá thư tình đẫm yêu thương… Ít ai biết ông cũng có tình yêu mãnh liệt với cà phê, thứ nước uống mới được khám phá của thế giới vào thời gian đó, nhất là trong khoảng thời gian cuối đời khi ông bị giam cầm tại đảo St.Helena.
Hòn đảo bí mật
Saint Helena là một hòn đảo nhỏ lẻ loi nằm giữa Brazil và miền Tây Nam Châu Phi. Được người Bồ Đào Nha khám phá ra từ năm 1502, hòn đảo hoang vu này là một trong những nơi biệt lập nhất thế giới. Trong hơn 80 năm sau khi tìm ra hòn đảo này, người Bồ Đào Nha giữ bí mật này để dùng nó làm nơi tập dượt quân sự và củng cố đội thủy quân hùng mạnh của mình. Năm 1673, St.Helena bị Hà Lan chiếm đóng nhưng sau đó 4 tháng, Hà Lan lại thua trận Anh nên hòn đảo nhỏ này trở thành thuộc địa của Anh.
Ngày 15 tháng 10 năm 1815, Napoleon thua trận Waterloo và bị quân đội Anh bắt giữ. Anh quyết định dùng hòn đảo nhỏ biệt lập này để giam cầm kẻ tử tù quan trọng nhất thế giới. Napoleon được chở đến đảo và cầm tù tại Longwood cho đến ngày ông mất vào tháng 5 năm 1821. Trong khoảng thời gian giam cầm Napoleon, chính phủ Anh gia tăng lực lượng kiểm soát gắt gao tại đây với trùng điệp quân đội trên đảo và tàu bè đậu vòng quanh đảo.
Napoleon nghiện uống cà phê từ khi gặp người vợ đầu tiên của ông, Josephine. Từ năm 1795 , Josephine thường pha cho ông các cốc cà phê ngon tuyệt trồng từ khu đồn điền của gia đình bà tại Martinique. Gia đình bà có nuôi 150 nô lệ da đen làm việc tại đây và họ được đối xử rất tử tế, có lẽ vì sự ảnh hưởng này mà Napoleon đã ban hành luật chấm dứt nạn buôn no lệ tại Pháp năm 1802.
Những ngày cuối đời của Napoleon
Khi bị giam cầm tại St.Helena, Napoleon đã thốt lên câu nói còn được lưu truyền đến nay khiến hòn đảo nhỏ này trở nên nổi tiếng nhờ cà phê. Ông bảo “Điều thú vị duy nhất tại St.Helena này là cà phê”. Napoleon uống cà phê đều đặn mỗi ngày vào bữa điểm tâm lúc 6 giờ sáng, sau buổi trưa lúc 10 giờ và bữa chiều lúc 8 giờ cũng luôn kết thúc bằng tách cà phê thơm ngào ngạt rót ra từ bình làm bằng bạc mà ông ưa thích nhất.
Năm 1820, Napoleon đột nhiên yêu thích công việc trồng trọt và tự tay ông trông, tự tay ông chăm sóc các cây cà phê tại đây. Ông cảm thấy thật an bình và yên tĩnh nên mong muốn được chôn cất tại đây. Thung lũng trồng cà phê tại đảo này cũng là nơi nguyên thủy an tang Napoleon (sau này thi thể ông được đươc về nguyên quán Paris).
Sau này, người ta đã khai quật được nhiều di vật tại đây của Naponeon như các bộ ly tách dùng để uống trà và cà phê mạ vàng xinh đẹp được làm riêng cho ông, các chai rượu hay hòn đá xinh đẹp dùng để trang trí mộ của ông. Các di vật này được mang về và trưng bày tại bảo tang viện Lourve tại Paris.
… Và cà phê tại đảo St.Helena
Trong sử sách có ghi vào giây phút cuối đời, Napoleon tha thiết yêu cầu được bác sĩ cho uống dù chỉ một muỗng cà phê. Vị bác sĩ này từ chối nhiều lần nhưng Napoleon vẫn kiên nhẫn van xin. Có ý kiến cho rằng đó là do Napoleon mong muốn cà phê có thể giúp chữa lành bệnh cho mình, nhưng mọi người đều tin rằng với tình yêu cà phê thật mãnh liệt, vị vua lừng lẫy một thời này phút cuối đời chỉ muốn thưởng thức lại hương vị thơm ngon của loại nước uống này mà thôi.
Vào tháng 2 năm 1733, hạt cà phê thuần chủng giống Arabica mang tên Green Tipped Bourbon Arabica mang lên trồng tại đảo St.Helena và đến nay, cà phê trồng tại đây được các người sành điệu khen ngợi là một trong các loại cà phê ngon nhất thế giới bởi loại cà phê này rất đặc biệt và chất lượng thật hảo hạng.
Loại Geen Tipped Bourbon Arabica này có hương vị thơm ngào ngạt, lại rất khó trồng, đòi hỏi sự chăm sóc đặc biệt khi gieo trồng cũng như khi rang lên mới bảo đảm được hương vị đặc biệt của nó. Hòn đảo nhỏ gần như xa xôi tận cùng nhất của trái đất, khí hậu trong lành và thổ nhưỡng điều hòa ấm áp lại là nơi thích hợp cho giống cà phê phát triển. Hơn nữa, vốn là hòn đảo hình thành từ núi lửa xa xưa, đất tròng tại đây với lớp tro giàu khoáng chất, thêm nguồn phân xanh tự nhiên dồi dào từ các loài chim trên đảo và nguồn nước tưới trong lành từ các mạch nước ngầm, cây cà phê tại đây thật tươi tốt và hạt cà phê có hương vị thật đặc biệt.
Với sản lượng rất giới hạn do diện tích đảo St.Helena khá nhỏ, cà phê hiện Napoleon’s Valley Estate luôn là nhãn hiệu cà phê được giới sành điệu săn lùng nhiều nhất trên thế giới.
Một trong các nhân vật đem đến giai thoại về cà phê và Napoleon, người được nhắc đến nhiều nhất trong lịch sử cận đại tại châu Âu, người góp phần thay đổi cục diện thế giới.
Nói đến Napoleon, người ta thường nói nhiều đến các trận đánh oai hùng, các cuộc xâm chiếm mở mang bờ cõi bách chiến bách thắng, các lá thư tình đẫm yêu thương… Ít ai biết ông cũng có tình yêu mãnh liệt với cà phê, thứ nước uống mới được khám phá của thế giới vào thời gian đó, nhất là trong khoảng thời gian cuối đời khi ông bị giam cầm tại đảo St.Helena.
Hòn đảo bí mật
Saint Helena là một hòn đảo nhỏ lẻ loi nằm giữa Brazil và miền Tây Nam Châu Phi. Được người Bồ Đào Nha khám phá ra từ năm 1502, hòn đảo hoang vu này là một trong những nơi biệt lập nhất thế giới. Trong hơn 80 năm sau khi tìm ra hòn đảo này, người Bồ Đào Nha giữ bí mật này để dùng nó làm nơi tập dượt quân sự và củng cố đội thủy quân hùng mạnh của mình. Năm 1673, St.Helena bị Hà Lan chiếm đóng nhưng sau đó 4 tháng, Hà Lan lại thua trận Anh nên hòn đảo nhỏ này trở thành thuộc địa của Anh.
Ngày 15 tháng 10 năm 1815, Napoleon thua trận Waterloo và bị quân đội Anh bắt giữ. Anh quyết định dùng hòn đảo nhỏ biệt lập này để giam cầm kẻ tử tù quan trọng nhất thế giới. Napoleon được chở đến đảo và cầm tù tại Longwood cho đến ngày ông mất vào tháng 5 năm 1821. Trong khoảng thời gian giam cầm Napoleon, chính phủ Anh gia tăng lực lượng kiểm soát gắt gao tại đây với trùng điệp quân đội trên đảo và tàu bè đậu vòng quanh đảo.
Napoleon nghiện uống cà phê từ khi gặp người vợ đầu tiên của ông, Josephine. Từ năm 1795 , Josephine thường pha cho ông các cốc cà phê ngon tuyệt trồng từ khu đồn điền của gia đình bà tại Martinique. Gia đình bà có nuôi 150 nô lệ da đen làm việc tại đây và họ được đối xử rất tử tế, có lẽ vì sự ảnh hưởng này mà Napoleon đã ban hành luật chấm dứt nạn buôn no lệ tại Pháp năm 1802.
Những ngày cuối đời của Napoleon
Khi bị giam cầm tại St.Helena, Napoleon đã thốt lên câu nói còn được lưu truyền đến nay khiến hòn đảo nhỏ này trở nên nổi tiếng nhờ cà phê. Ông bảo “Điều thú vị duy nhất tại St.Helena này là cà phê”. Napoleon uống cà phê đều đặn mỗi ngày vào bữa điểm tâm lúc 6 giờ sáng, sau buổi trưa lúc 10 giờ và bữa chiều lúc 8 giờ cũng luôn kết thúc bằng tách cà phê thơm ngào ngạt rót ra từ bình làm bằng bạc mà ông ưa thích nhất.
Năm 1820, Napoleon đột nhiên yêu thích công việc trồng trọt và tự tay ông trông, tự tay ông chăm sóc các cây cà phê tại đây. Ông cảm thấy thật an bình và yên tĩnh nên mong muốn được chôn cất tại đây. Thung lũng trồng cà phê tại đảo này cũng là nơi nguyên thủy an tang Napoleon (sau này thi thể ông được đươc về nguyên quán Paris).
Sau này, người ta đã khai quật được nhiều di vật tại đây của Naponeon như các bộ ly tách dùng để uống trà và cà phê mạ vàng xinh đẹp được làm riêng cho ông, các chai rượu hay hòn đá xinh đẹp dùng để trang trí mộ của ông. Các di vật này được mang về và trưng bày tại bảo tang viện Lourve tại Paris.
… Và cà phê tại đảo St.Helena
Trong sử sách có ghi vào giây phút cuối đời, Napoleon tha thiết yêu cầu được bác sĩ cho uống dù chỉ một muỗng cà phê. Vị bác sĩ này từ chối nhiều lần nhưng Napoleon vẫn kiên nhẫn van xin. Có ý kiến cho rằng đó là do Napoleon mong muốn cà phê có thể giúp chữa lành bệnh cho mình, nhưng mọi người đều tin rằng với tình yêu cà phê thật mãnh liệt, vị vua lừng lẫy một thời này phút cuối đời chỉ muốn thưởng thức lại hương vị thơm ngon của loại nước uống này mà thôi.
Vào tháng 2 năm 1733, hạt cà phê thuần chủng giống Arabica mang tên Green Tipped Bourbon Arabica mang lên trồng tại đảo St.Helena và đến nay, cà phê trồng tại đây được các người sành điệu khen ngợi là một trong các loại cà phê ngon nhất thế giới bởi loại cà phê này rất đặc biệt và chất lượng thật hảo hạng.
Loại Geen Tipped Bourbon Arabica này có hương vị thơm ngào ngạt, lại rất khó trồng, đòi hỏi sự chăm sóc đặc biệt khi gieo trồng cũng như khi rang lên mới bảo đảm được hương vị đặc biệt của nó. Hòn đảo nhỏ gần như xa xôi tận cùng nhất của trái đất, khí hậu trong lành và thổ nhưỡng điều hòa ấm áp lại là nơi thích hợp cho giống cà phê phát triển. Hơn nữa, vốn là hòn đảo hình thành từ núi lửa xa xưa, đất tròng tại đây với lớp tro giàu khoáng chất, thêm nguồn phân xanh tự nhiên dồi dào từ các loài chim trên đảo và nguồn nước tưới trong lành từ các mạch nước ngầm, cây cà phê tại đây thật tươi tốt và hạt cà phê có hương vị thật đặc biệt.
Với sản lượng rất giới hạn do diện tích đảo St.Helena khá nhỏ, cà phê hiện Napoleon’s Valley Estate luôn là nhãn hiệu cà phê được giới sành điệu săn lùng nhiều nhất trên thế giới.
(Theo 24h)
Ảnh đẹp cà phê
Dưới đây là một số hình ảnh đẹp về cà phê, được Ghiền Cà Phê tổng hợp từ internet. Mời các bạn xem thêm ảnh đẹp cà phê tại đây: anhdep.ghiencaphe.com

+v%C3%A0+Tr%E1%BB%8Bnh+C%C3%B4ng+S%C6%A1n+th%E1%BB%9Di+tr%E1%BA%BB.jpg)

.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.png)
.png)
.png)
.png)

.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)


.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)